Vitamin C_ độc dược không ngờ của bệnh gout

Thứ Năm, ngày 09/03/2017 - 15:10 | Lượt xem: 495

Nói đến vitamin chúng ta luôn dành những thiện cảm và cho rằng đã là vitmin thì loại nào cũng tốt, tuy nhiên với bệnh gout thì vitamin C lại là độc dược khi nó khiến bệnh trở lên nặng khi nó kết sỏi và giảm quá trình đào thải axi uric.

Vitamin C khi dung nạp vào cơ thể người bệnh gout đem lại lợi thì ít mà hại thì cực kỳ lớn.

 

Axit uric là sản phẩm của quá trình thoái biến nhân purin, tồn tại dưới dạng monosodium urat, là một axit yếu nên dễ bị ion hóa thành dạng muối urat. Nồng độ bão hòa vào khoảng 6,8 mg/dl ở nhiệt độ 37ºC. Ở nồng độ cao hơn các tinh thể monosodium urat sẽ kết tủa và lắng đọng ở các vị trí khác nhau gây nên bệnh cảnh lâm sàng của Gút ở khớp, thận, da, mô mềm.

vitamin C

vitamin C

 Nồng độ axit uric trong máu trung bình ở nam < 420 µmol/l, nữ < 360 µmol/l. Khi nồng độ vượt quá giới hạn này được gọi là tăng axit uric máu. Đồng thời trong cơ thể luôn có sự cân bằng giữa quá trình tổng hợp và bài xuất axit uric máu vì thế nồng độ axit uric được giữ ở trạng thái hằng định. Do đó bất kể một nguyên nhân nào tác động vào hai quá trình này đều gây ra những thay đổi về nồng độ axit uric trong máu.

Theo như trên, vitamin C phải tác động vào một trong hai quá trình tổng hợp và đào thải axit uric trong máu thì mới có những thay đổi về nồng độ.

Vitamin C là vitamin tan trong nước, tham gia trong một số phản ứng oxy hóa - khử, góp phần quan trọng trong chức năng hô hấp tế bào, tăng sức đề kháng của cơ thể, tăng sức bền thành mạch,...Vitamin C được hấp thu dễ dàng sau khi uống, phân bố rộng rãi trong các mô, được thải trừ qua nước tiểu

. Một trong những tác dụng không mong muốn khi dùng vitamin C là làm tăng oxalat niệu, buồn nôn, ợ nóng. Đặc biệt vitamin C gây axit hóa nước tiểu do đó dẫn đến kết tủa urat hoặc cystin hoặc sỏi oxalat. Như vậy cần thận trọng khi dùng vitamin C liều cao kéo dài vì dễ tạo thành sỏi và giảm quá trình đào thải axit uric đặc biệt trên cơ địa người dễ tạo sỏi, đồng thời chú ý khi sử dụng trên những bệnh nhân viêm loét dạ dày tá tràng.

 

Như vậy về bản chất vitamin C không có tác dụng làm giảm axit uric máu, đồng thời trên những bệnh nhân gút Vitamin C còn làm tăng nguy cơ tạo sỏi, giảm quá trình đào thải axit uric qua nước tiểu.

vitamin C làm tăng nguy cơ kết sỏi ở thân

vitamin C làm tăng nguy cơ kết sỏi ở thân

 

Trong nước tiểu axit uric hòa tan dễ dàng trong nước, độ pH nước tiểu có ảnh hưởng lớn đến quá trình hòa tan và đào thải này, pH càng kiềm càng thuận lợi cho việc đào thải axit uric và ngược lại nước tiểu toan hóa thì quá trình này gặp khó khăn. Do đó vitamin C làm toan hóa nước tiểu nên làm giảm quá trình thải trừ axit uric.

Tóm lại việc lạm dụng vitamin C trong điều trị bệnh Gút là không tốt. Cần có chế độ ăn giảm đạm, duy trì cân nặng hợp lý, uống nhiều nước đặc biệt các nước có thể làm kiềm hóa nước tiểu như natri bicarbonat, dùng thuốc điều trị khi bệnh có dấu hiệu lâm sàng khởi phát là những biện pháp hữu hiệu để giảm nồng độ axit uric trong máu.

Chính vì vậy người bị bệnh gout cần có chế độ dung nạp vitamin C  theo một tieru chuẩn nhất định theo chỉ dẫn của các y bác sĩ.

Vitamin C khi dung nạp vào cơ thể người bệnh gout đem lại lợi thì ít mà hại thì cực kỳ lớn.

Axit uric là sản phẩm của quá trình thoái biến nhân purin, tồn tại dưới dạng monosodium urat, là một axit yếu nên dễ bị ion hóa thành dạng muối urat. Nồng độ bão hòa vào khoảng 6,8 mg/dl ở nhiệt độ 37ºC. Ở nồng độ cao hơn các tinh thể monosodium urat sẽ kết tủa và lắng đọng ở các vị trí khác nhau gây nên bệnh cảnh lâm sàng của Gút ở khớp, thận, da, mô mềm.

                                                       

Nồng độ axit uric trong máu trung bình ở nam < 420 µmol/l, nữ < 360 µmol/l. Khi nồng độ vượt quá giới hạn này được gọi là tăng axit uric máu. Đồng thời trong cơ thể luôn có sự cân bằng giữa quá trình tổng hợp và bài xuất axit uric máu vì thế nồng độ axit uric được giữ ở trạng thái hằng định. Do đó bất kể một nguyên nhân nào tác động vào hai quá trình này đều gây ra những thay đổi về nồng độ axit uric trong máu.

 

Theo như trên, vitamin C phải tác động vào một trong hai quá trình tổng hợp và đào thải axit uric trong máu thì mới có những thay đổi về nồng độ.

 

Vitamin C là vitamin tan trong nước, tham gia trong một số phản ứng oxy hóa - khử, góp phần quan trọng trong chức năng hô hấp tế bào, tăng sức đề kháng của cơ thể, tăng sức bền thành mạch,...Vitamin C được hấp thu dễ dàng sau khi uống, phân bố rộng rãi trong các mô, được thải trừ qua nước tiểu

. Một trong những tác dụng không mong muốn khi dùng vitamin C là làm tăng oxalat niệu, buồn nôn, ợ nóng. Đặc biệt vitamin C gây axit hóa nước tiểu do đó dẫn đến kết tủa urat hoặc cystin hoặc sỏi oxalat. Như vậy cần thận trọng khi dùng vitamin C liều cao kéo dài vì dễ tạo thành sỏi và giảm quá trình đào thải axit uric đặc biệt trên cơ địa người dễ tạo sỏi, đồng thời chú ý khi sử dụng trên những bệnh nhân viêm loét dạ dày tá tràng.

Như vậy về bản chất vitamin C không có tác dụng làm giảm axit uric máu, đồng thời trên những bệnh nhân gút Vitamin C còn làm tăng nguy cơ tạo sỏi, giảm quá trình đào thải axit uric qua nước tiểu.

Trong nước tiểu axit uric hòa tan dễ dàng trong nước, độ pH nước tiểu có ảnh hưởng lớn đến quá trình hòa tan và đào thải này, pH càng kiềm càng thuận lợi cho việc đào thải axit uric và ngược lại nước tiểu toan hóa thì quá trình này gặp khó khăn. Do đó vitamin C làm toan hóa nước tiểu nên làm giảm quá trình thải trừ axit uric.

Tóm lại việc lạm dụng vitamin C trong điều trị bệnh Gút là không tốt. Cần có chế độ ăn giảm đạm, duy trì cân nặng hợp lý, uống nhiều nước đặc biệt các nước có thể làm kiềm hóa nước tiểu như natri bicarbonat, dùng thuốc điều trị khi bệnh có dấu hiệu lâm sàng khởi phát là những biện pháp hữu hiệu để giảm nồng độ axit uric trong máu.

 

 Chính vì vậy người bị bệnh gout cần có chế độ dung nạp vitamin C  theo một tieru chuẩn nhất định theo chỉ dẫn của các y bác sĩ.

Gọi ngay